Tiểu thuyết - Bà Bovary - Một trong những tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại
"Nàng để lòng mình ru theo những giai điệu và nàng cảm thấy người mình đang rung lên tựa hồ có chiếc vĩ đàn viôlông đang đưa đi kéo lại trên các sợi dây thần kinh của nàng"
"Emma mường tượng lại ngày ngày cưới của nàng; nàng thấy lại mình ở xa kia, gữa cánh đồng lúa, trên con đường nhỏ, lúc đám cưới đi về phía nhà thờ ... Những niềm hạnh phúc ấy, không nghi ngờ gì nữa, là một điều hão huyền được tưởng tượng ra vì nỗi thất vọng của mọi ước muốn. Nay nàng đã biết rõ cài ti tiện của những dục vọng nghệ thuật tâng bốc lên."
![]()
Thật say và mượt, thật dịu dàng và mãnh liệt... Gustave Flaubert khi viết "Bà Bovary" dường như rất chú trọng về mặt thẩm mỹ của ngôn từ. Nếu "Anna Karenina" danh tác ngoại tình của nước Nga, như một chiếc tổ tò vò với cấu trúc chặt chẽ cân đối, thì "Bà Bovary" - danh tác ngoại tình của nước Pháp có cốt truyện đơn giản hơn nhưng lại giàu cảm xúc tinh tế, chạm đáy sâu tâm hồn của phụ nữ. Nếu như nước tượng trưng cho cảm xúc, có thể nói văn của Gustave Flaubert trong tiểu thuyết "Bà Bovary" tinh tế đến độ trơn tuột, trôi chảy mềm mại như một dòng nước đến mức khiến ta đọc và muốn bắt lại từng câu chữ cứ trôi đi của ông, muốn ngăn dòng nước ấy... nhưng vô ích, bởi nó vừa mượt mà vừa mãnh liệt.
Thế mới hiểu, trong sáng tác văn học, đôi khi, chẳng cần những chiếc tổ tò vò cân đối đều đặn, chỉ cần một dòng nước cuộn chảy là đủ. Sự sáng tạo và đồng cảm của văn chương nằm ở thẩm mỹ và cảm xúc.